Trường THPT Lâm Hà - Diễn đàn 12a2 .
Khách viếng thăm sẽ rất thiệt thòi đấy!!! Đăng nhập để chia sẻ... Login để yêu thương... ^^
Trang ChínhCalendarTrợ giúpThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
:: Diễn đàn học sinh lớp 12A2 (2011-2012) ::
Most Viewed Topics
Hướng dẫn giải Bài tập và thực hành 8 Tin học 12
Cách bấm logarit bằng máy tinh Casio Fx 500 MS và 570 MS
Hướng dẫn làm Bài tập và thực hành 9 Tin học 12
Báo tường chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam
Một số phần mềm hỗ trợ Warcraft III
Công dụng của các item trong DotA
Giải bài tập thực hành tin học 11- Pascal trong SGK
Xem điểm kiểm tra của học sinh trường THPT Lâm Hà
Ảnh trại 26-3 của trường THPT Lâm Hà (đủ các lớp)
Bài thực hành Tin 12 - Chương II+III (cập nhật Bài TH 8 & 9)

Về đầu trang Những điều cần lưu ý khi tham gia thảo luận bài viết trên diễn đàn 12a2
1.Không spam. Xem rõ nội quy của chúng tôi Ðây
2.Thể hiện văn hóa bằng cách bấm "Cảm ơn" với các bài viết bạn thích.


Về đầu Trang Dù không học cùng nhau nữa nhưng mỗi thành viên chúng ta sẽ luôn hướng về 12a2
- Truyện ma ....




V? Ð?u Trang
avatar
Xem lý lịch thành viên http://kyniem.easyvn.com/class_9c


Tổng số bài gửi : 155
Được cảm ơn : 18
Sinh nhật : 20/03/1994
Ngày tham gia : 20/05/2011
Tuổi : 23
Đến từ : thpt Lam Ha
Tổng số bài gửi : 155
Được cảm ơn : 18
Sinh nhật : 20/03/1994
Ngày tham gia : 20/05/2011
Tuổi : 23
Đến từ : thpt Lam Ha
Về Đầu TrangBài gửiTiêu đề: Truyện ma .... Fri May 27, 2011 10:08 am

Chia s?

Căn phòng ma >>>


Họ bước chầm chậm trên chiếc cầu thang ọp ẹp dẫn lên căn phòng áp mái nhà đầy bụi. Alastair đi từng bước trên lối đi hẹp về phía căn buồng. Anh cẩn thận đẩy hai cánh cửa khép hờ ra. "Hãy tự nhiên như ở nhà", anh nói và đưa tay mời khách qua cửa bên phải. "Cánh cửa kia vào buồng người hầu, nay mẹ tôi dùng chứa đồ phế thải. Nếu cần mời anh vào xem qua".
Bên trong căn buồng ngủ tối mịt, ngoại trừ một ít ánh sáng mùa đông yếu ớt hắt vào từ ô cửa sổ nhỏ xíu duy nhất. Kavin bước về phía đó, sát góc buồng. Alastair cúi xuống bật đèn bàn. "Đây là nguồn sáng duy nhất", anh ta nói. "Tôi hy vọng nó đủ sáng".
Kavin đặt vali xuống giường.
Còn đây là chiếc radio. Nó có thể làm anh thoải mái đôi chút.
Cám ơn. Kavin nhìn chiếc radio cũ xưa, thô kệch.
Dù sao thì chúng ta nên xuống nhà làm vài ly cho ấm bụng, trước khi ăn tối. Mẹ tôi muốn gặp anh lắm. Bà tin rằng anh sẽ bắt được con ma ở Drumkattle này. Hay anh muốn xem trước?
"Tôi xem qua mấy phút thôi". Kavin cẩn thận rà soát cánh cửa và thấy ổ khoá to với chìa khoá cắm bên ngoài. Then cửa cũng khá to nằm bên trong, nó đã gỉ sét. Anh quan sát cái tủ tường ở góc buồng, cao lớn bằng một gã đàn ông. Anh nhìn sau lưng nó, nhận ra những tấm gỗ vẫn còn chắc chắn. Anh ngồi xuống giường, nhún lên nhún xuống rồi nhìn xuống gầm giường. "Tốt lắm", anh nói. "Sẽ xong thôi".
Thế à? Thôi, chúng ta xuống nhà đi.
Tôi quên một món, Kavin nói. "Cái chuông..."
"Đúng rồi". Alastair nhoài người về phía trước chụp lấy sợi dây dài độ vài phân treo từ trên trần. Anh lấy trong túi ra một sợi dây thô và buộc hai cái lại với nhau. "Để báo hiệu, Kavin ạ. Tôi sẽ để đầu dây ngay cạnh giường, nếu anh giật thì chiếc chuông nhỏ kia sẽ kêu. Nó nằm ở đây lâu rồi, nhưng vẫn kêu tốt chán".
"Này", Kavin nói, "tôi chả cần cái chuông đỏ như máu kia".
Được rồi, anh sẽ không cần đến nó.
"Khoan đã", Kavin nói. "Tốt hơn nên cho anh biết điều này". Kavin mở va li lấy ra khẩu súng ngắn. "Khẩu Smith and Wesson này no đạn đấy". Nói xong anh đặt nó xuống bàn. "Con ma nào dám trêu người, nó sẽ được tặng ngay một viên vào bụng. Tôi sẽ nói rõ hơn trước khi chúng ta bắt tay vào việc".
"Mày nghe rõ chưa ma" Alastair ngửa cổ lên trần nhà cười to. Nếu mày ló mặt ra thì lãnh ngay một viên kẹo đồng đấy nhé.
Họ rời căn buồng. Bà mẹ Alastair người nhỏ bé, sắc sảo đang ngồi trong phòng vẽ thiếu ánh sáng.
Mẹ, đây là Kavin. Anh ấy đến từ Australia.
Người đàn bà già tươi cười hỏi han. Trước kia, ngày mà chồng bà còn sống, bà đã từng đến Australia, và bà rất yêu đất nước đó, còn giờ đây, cái mà bà quan tâm nhất là làm sao để bắt được con ma trong ngôi nhà Drumkattle?
Alastair giải thích rằng đây chỉ là sự đánh cuộc. Một trăm năm nay không có ai ngủ trong căn buồng có ma đó, không có ai từ cái đêm người hầu ngủ trên giường bị tấn công dữ dội và bị giết chết. Người ta không rõ hung thủ là ai. Kavin sẽ ngủ - hoặc là cố để ngủ - trong căn buồng đó.
"Năm mươi pao thì nhiều đấy", bà Moncrieff nói.
Nhiều, nhưng với con thôi. Còn Kavin - Anh ấy giàu lắm - chính anh ấy mới là người trả tiền thua cuộc...
Kavin nhún vai cười. "Tôi không tin thế".
Gần mười hai giờ khuya, một mình Kavin ở trong căn buồng áp mái, cửa được khoá trái bên ngoài. Khẩu súng đặt ở vị trí thuận tiện sẽ giúp anh đỡ bị bất ngờ nếu con ma xuất hiện, dù nó ăn mặc quái gở thế nào đi nữa. Đêm tháng mười hai trời không có trăng. Căn buồng sẽ tối tăm nếu anh tắt chiếc đèn bàn trên đầu giường. Chiếc cửa sổ hình chữ nhật, con mắt duy nhất nhìn ra biển Bắc, hắt vào một chút ánh sáng xanh xao yếu ớt.
Anh để nguyên quần áo nằm trên giường, mắt liếc nhìn bìa sách nhưng tâm trí mãi nhớ đến lời hứa với Alastair. Chín tiếng nữa và mọi thứ sẽ qua thôi. Nếu đến tám giờ sáng anh không rung chuông - họ sẽ cảm thấy xấu hổ trước mặt anh, còn chuyện họ đi thông báo cho hàng xóm tin tức về anh nữa chứ - họ sẽ mở cửa cho anh ra và anh lấy về năm mươi pao tiền cược.
Ý nghĩ thứ hai chợt đến, làm gì có người nào đi thông báo; Drumkattle là ngôi làng duy nhất dọc bờ biển hoang vắng này. Chắc chỉ có Alastair, Duncan và bà mẹ già của họ là nghe tiếng chuông. Vậy thì khỏi cần rung chuông nữa. Anh cảm thấy chán quyển sách, bật công tắc chiếc radio bên cạnh, lắng nghe chươn trình "Nhạc đêm khuya" trên sóng đài Home. Anh chuyển sang đài Light đang phát ra bản nhạc Ja
, cuối cùng anh chọn đài Hamburg với loại nhạc Valse. Anh ngồi dậy cởi quần áo mặc ngoài.
Khẩu Smith and Wesson nằm một bên giường, anh kiểm tra hộp đạn lần nữa và thấy yên tâm. Xong xuôi anh thả mình xuống chiếc giường gỗ hẹp và với tay tắt đèn - có thể chiếc giường nằm không thoải mái này sẽ đánh thức anh dậy trước lúc bình minh.
Bản nhạc du dương nhưng được một lúc cơn ngái ngủ ập đến, anh quơ tay tắt chiếc radio.
Không chắc là mình thức giấc thật không nhưng rõ ràng anh nghe có tiếng động lúc một giờ sáng. Ban đầu anh không định hướng được âm thanh đó xuất phát từ đâu, dần dần mái nhà như thủng ra và nước nhỏ giọt xuống sàn. Anh đợi một lúc và bất ngờ bật đèn.
Thật lạ, không còn âm thanh nào. Không có nước trên sàn. Anh tắt đèn.
Lần này, chỉ khoảng nửa tiếng sau, anh lại nghe âm thanh đó, to hơn lần trước, cứ như thể nước đang rỉ xuống ngay giữa phòng.
Anh bực mình vì có tiếng động ngay cạnh đầu giường. Anh quay người sang bên kia, tim bắt đầu đập nhanh và hai bên thái dương giần giật. Tiếng động của chất lỏng đó dường như đang hoà nhịp với sự lưu thông của mạch máu trong người anh, và bất ngờ tiếng nước nhễu thay đổi vị trí như có một lỗ thủng khác trên mái nhà. Anh bật đèn lên, âm thanh nọ lại ngưng bặt.
Anh bật dậy, nhìn qua ô cửa sổ rồi bước đến gần thò tay ra ngoài: trời đâu có mưa? Lạ thật! Anh lui cui đi tìm nhưng vẫn không thấy có vết nước trên sàn. Anh lại gần tủ, mở toang hai cánh ra vì tưởng rằng Alastair hay Duncan nấp trong đó giả vờ làm tiếng động. Chiếc tủ trống rỗng.
Để đèn sáng anh nằm vật xuống giường. Anh liếc nhìn đồng hồ, ba giờ rưỡi. Anh uể oải tắt đèn.
Kavin chợt giật mình vì có tiếng người nói, anh ngồi bật dậy, tim đập mạnh. Đó là tiếng phụ nữ, giọng một cô gái, du dương. Anh căng tai, và từ rất xa, rất nhẹ, dường như có tiếng gọi "Kavin".
Thật vô lý. Anh không thể tự biến thành thằng ngu bằng việc trả lời tiếng gọi nọ. Anh bật đèn - mọi thứ chìm vào im lặng.
Anh nguyền rủa, cảm thấy mệt và bực bội. Bóng đèn bỗng nhiên bị vỡ. Một cục nước miếng chặn ngang cổ họng khiến anh thấy ran rát, và tai nghe rõ nhịp tim đập, anh chụp vội khẩu súng.
"Anh đang nằm", giọng nói lại vang lên. "Giữa vùng máu đỏ còn ấm. Máu của tôi, Kavin ạ".
Anh muốn mở miệng hỏi cái giọng nói kia nhưng không làm sao thốt thành lời. Lát sau, bằng giọng nói hoàn toàn không phải của mình, anh hỏi: "Sao..., sao lại thế..."
Đừng ồn, Kavin. Tôi tới đây để giết anh.
Kavin cười, cố tỏ vẻ can đảm. "Khá lắm thưa cô. Nhưng tại sao?".
Kavin, bởi vì căn buồng này, chiếc giường anh vừa nằm là của tôi. Tôi đã chết trên chiếc giường đó.
Mọi thứ ngưng lặng giây lát, tiếng đập trong tai anh to đến mức không còn chịu được nữa.
Tôi đã chết trên chiếc giường này, Kavin, trong vòng tay của một thằng đàn ông. Hắn ta đã giết tôi, khi tôi đang khóc tức tưởi...
Một ý nghĩ thoáng qua khiến anh chú ý đến chiếc công tắc radio. Nó vẫn ở vị trí tắt.
Giọng cô gái lại cất lên. "Hãy tạo mối quan hệ hoà bình với Người Sáng Tạo ra anh, hỡi Kavin Donaldson, vì anh chỉ còn được sống vài phút nữa thôi. Anh đã nghe thấy tiếng máu của tôi chảy xuống sàn chứ? Chẳng bao lâu nữa sẽ là máu của anh".
Lạ thay - tiếng nhỏ giọt lại vang lên. Phải chăng có thể nhìn được lúc này: anh thầm nguyền rủa chiếc bóng đèn chết tiệt. Và tại sao, tại sao anh không nghĩ đến chuyện mang theo chiếc đèn pin?
Anh nhớ đến chiếc bật lửa. Phải cố gắng lắm, anh nguyền rủa bản thân vì thật ra, anh mới với được chiếc áo khoác. Chiếc bật lửa Ronson toả ánh sáng dầu tù mù, anh không thấy gì cả.
Nhưng giọng nói vang lên gần hơn. Và anh lại chú ý đến chiếc radio lần nữa. Chắc chắn tiếng nói phát ra từ đó, dù công tắc vẫn tắt. Tức quá anh đập vào chiếc radio. Giọng nói vẫn vang lên nhưng lúc này anh đã quá mệt nên không hiểu nó nói gì. Nhưng đúng là chiếc radio rồi. Nghĩ thế anh giật tung dây điện ra.
Như cố tình trêu ngươi, giọng nói lùi ra xa. Nó đang nói gần bức tường. Tiếng nhỏ giọt phát ra từ đấy. Một cơn hốt hoảng ập đến, anh nhận ra nó vẫn ở trong phòng, anh ném chiếc radio xuống sàn làm nó bể ra. Chưa thoả mãn anh lấy giày đạp loạn xạ đến khi nó vỡ thành hàng chục mảnh nhỏ.
Giọng nói lại càng rõ hơn. Có ích gì đâu. Kavin. Anh không thể thay đổi được số phận - Tử thần sẽ đến và anh sẽ chết ngay đêm nay.
Anh bật lửa, trong phòng trống rỗng.
Bỗng nhiên có một tiếng động trong góc phòng khiến anh rùng mình. Tiếng nhỏ giọt đã trở thành tiếng chảy xối, anh đứng bật dậy, hoảng hốt, nhìn chầm chập vào một điểm trong bóng tối.
Anh nhìn không biết bao lâu, như bị hút hồn, chợt một cơn gió thoảng qua. Anh vòng qua giường, đến gần chỗ tiếng động, ở đấy chắc chắn có cái gì đấy. Phát điên lên anh mím môi bật lửa, phải đến bốn lần bật nó mới cháy.
Anh kêu lên kinh hãi, hơi thở dồn dập. Ánh sáng quá yếu nhưng cũng đủ soi rõ một hình người, một hình người đứng gần tủ. Gương mặt - nếu được gọi đó là gương mặt thì nó có màu xanh tái, còn quần áo - nếu có thể coi đó là quần áo thì màu của nó tối lắm, có lẽ là màu máu đỏ. Hình như người ấy đang nói - vẫn cái giọng nữ - nhưng hai môi không hề động đậy. Bóng người mỗi lúc một gần hơn.
Anh quỵ xuống giường, người cứng đơ. "Ai... cút đi...", anh thét lên thảng thốt. "Cô là ai! Sao vào đây được?... Tôi sẽ giết cô đấy. Lời cảnh cáo cuối cùng của tôi"... "Lời cảnh cáo cuối cùng..."
"Đạn không giết được tôi đâu, Kavin. Một người đàn ông đã làm thế với tôi. Giết chết tôi lúc tôi nằm ngay chỗ anh vừa nằm ấy, nhưng sẽ không còn thằng đàn ông nào nữa, và không còn viên đạn nào đâu..."
"Tôi cảnh cáo lần cuối!" - Kavin rít lên.
Anh nổ súng, bắn thẳng vào hình người và kết quả làm anh chết lặng. Khói súng vừa hết anh nhìn thấy cái gương mặt trắng nhợt vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Anh thét lên, bắn, bắn tiếp, bắn nữa. Trong đám khói thuốc súng cay xè anh vẫn thấy hình người, đang tiến đến gần hơn. Nguy rồi! Đến nước này thì không thể không tri hô cho mọi người biết. Nghĩ vậy, tay trái rung chuông, tay phải anh vẫn bắn cho đến khi khẩu súng chỉ còn phát ra những tiếng cạch... cạch... khô khốc. Hình người đã đè lên anh, anh thúc mạnh khẩu súng hết đạn nhưng nó rơi xuống như gặp phải lực cản quá mạnh. Da anh ướt đầm, không phải vị ngọt, máu, anh biết đó là máu.
Tay chạm được dây chuông, anh dồn hết sức kéo mạnh. Chiếc chuông nhỏ của nhà thờ xứ Scots kêu lên ở đâu đó trên đầu anh. Hình người rung mạnh rồi đột nhiên mọi thứ đen sẫm lại. Im lặng. Bóng tối phủ trùm.
Mấy tháng sau, Kavin Donaldson được đưa về Australia. Người ta không nhận được tin tức gì về anh. Tầng trên cùng của ngôi nhà Drumkattle từ đó không một bóng người bén mảng đến, không ai dám vào suốt vài chục năm sau - khi cả toà nhà đổ sụp xuống.





148 Trần Phú Huy 143
V? Ð?u Trang Go down
--------------------------Code begins-------------------------
 
<--Google adsense code here--><--Google adsense code here-->
--------------------------Code Ends-------------------------


V? Ð?u Trang
avatar
Xem lý lịch thành viên http://kyniem.easyvn.com/class_9c


Tổng số bài gửi : 155
Được cảm ơn : 18
Sinh nhật : 20/03/1994
Ngày tham gia : 20/05/2011
Tuổi : 23
Đến từ : thpt Lam Ha
Tổng số bài gửi : 155
Được cảm ơn : 18
Sinh nhật : 20/03/1994
Ngày tham gia : 20/05/2011
Tuổi : 23
Đến từ : thpt Lam Ha
Về Đầu TrangBài gửiTiêu đề: XÁC CHẾT BÁO HẬN Fri May 27, 2011 10:18 am

Chia s?

XÁC CHẾT BÁO HẬN



Có lẽ ngay cả những ai ít bị gây ấn tượng nhất đôi khi cũng cảm nhận thấy những điều, những hiện tượng không nhìn thấy, đặc biệt là tại một điểm xác định và vào thời điểm xác định, khi các thế lực vô hình nào đấy tồn tại quanh ta.


Có phải người chết mãi mãi rời xa chúng ta, hay họ vẫn ám ảnh cuộc sống dương thế của chúng ta? Lý giải sợi dây liên hệ là không tưởng, nhưng hồn ma người đã chết có đủ sức mạnh lởn vởn quanh ta, và có thể còn hiện hình làm cho chúng ta cảm thấy như bị bắt quả tang. Họ thường trở về có mục đích rõ ràng, để phù hộ ta hoặc đe dọa ta.


Vợ của Arthur Noakes có tính ghen ảo giác. Số là chồng cô rất yếu đuối trước phụ nữ nên Edith ghen tuông đã phải chịu nhiều cay đắng, nhục nhã và những cơn đau tim hồi còn sống.


Trước lúc qua đời cô thề độc rằng nếu Arthur cứ tiếp tục tán tỉnh phụ nữ và quan hệ chăn gối với họ, cô sẽ trở về ám ảnh để cho ông thậm chí không còn dám nhìn mặt bất cứ một người khác giới nào. Những gì chưa làm được trên đời hy vọng sẽ làm được từ cõi âm.


Arthur Noakes không thèm quan tâm tới lời đe dọa của người vợ quá cố, ông nhanh chóng lao vào tìm kiếm một người đàn bà hấp dẫn. Từ tâm khảm, Arthur nghĩ giờ đây ông đã là người tự do và có thể hưởng thụ cuộc sống tự do đó cho cạn nhiệt huyết trong tim mình. Có lẽ ông sẽ cưới vợ nữa kia. Vợ chắc chắn có ích, nhưng còn nhiều thì giờ chán.

Là ông chủ cửa hàng vải và đồ tạp phẩm duy nhất ở thị trấn Sussex nhỏ bé, Arthur có khả năng lựa chọn rộng rãi trong số các bà, các cô khách hàng, thế nhưng hầu hết người đẹp đều dửng dưng đối với người đàn ông đã có vợ. Là người góa vợ nhưng đẹp mã, ông hy vọng có sự lựa chọn thoải mái hơn.



Chẳng bao lâu sau con mắt lang thang của ông chú ý đến một quả phụ trẻ thường xuyên đến cửa hàng mua đăng ten và dải lụa, dường như cảnh sống góa bụa không hề làm mất nét đẹp tự nhiên và tình yêu cuộc sống của cô. Dẫu sao, khi Arthur tìm cách lại gần thì cô ta có tỏ ra hơi lưỡng lự, tuy đôi mắt xanh đẹp tuyệt thì biểu lộ lời thúc giục cứ tiếp tục đi.


"Ông Noakes, việc ông tìm kiếm người đàn bà khác trong khi người vợ tội nghiệp của ông còn chưa kịp lạnh dưới mồ có vội vã quá không đấy?"


Arthur rùng mình lưỡng lự nhưng sự nóng lòng sở hữu người đẹp đoan trang giả tạo này nhanh chóng xâm chiếm lòng ông. Ông cũng nhận ra cô Mabel, vốn sinh ra trong một gia đình nghèo túng điển hình, đơn giản là đang đắn đo trước danh tiết của mình.


"Thưa cô yêu quý, mọi việc diễn ra như thể tôi đã yêu cô từ lâu lắm rồi và tôi không thể giữ kín tình cảm của tôi với cô mà không nói cho cô biết được. Nếu cô ngại đi ngoài phố bên cạnh tôi và tôi đánh giá cao sự dè dặt đó, sao chúng ta không thể hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó ngoài thị trấn để không ai bắt gặp chúng ta được?".


Đôi mắt Mabel lúc này đang ngắm vẻ tao nhã của chính cô, đôi giày bấm khuy, chân phải đung đưa làm đỏm. Hy vọng của Arthur càng tăng khiến ông càng sốt ruột khi ông dán mắt vào hai cổ chân mảnh mai, vào sự run rẩy của đôi gò má và sự bẽn lẽn trong nụ cười của cô gái.


Cô gái ngước mắt nhìn tôi. "Thế chúng ta có thể gặp nhau ở nơi nào mà không bị phát hiện?". Cô giả vờ xấu hổ khi hỏi ông câu ấy.


Arthur đã biết chỗ đó. Trước đây ông đã từng đến đấy. Sống giữa một cộng đồng nhỏ bé, sự bí mật đôi khi thật hữu ích để tiến hành công việc riêng tư thành công. Ông kể với Mabel về địa điểm ấy bằng giọng nói mơ mộng và cô đồng ý gặp ông tối hôm sau.


Đây đúng là địa điểm thơ mộng, lý tưởng cho những người yêu nhau, bên cạnh một chiếc cầu bắc ngang con suối chảy yên bình. Arthur đến trước và người tình mới không để ông phải đợi lâu. Niềm vui của ông được trọn vẹn ngay khi ông nhìn thấy cô gái qua cầu. Trước nay không mấy ai đi bộ qua đây, ngay cả vào những đêm hè mát mẻ này. Họ gặp nhau nhiều lần, hôn nhau, *** mà không phải lo lắng bị quấy rầy.


Một tối Mabel đến muộn, Arthur mỗi lúc một sốt ruột, liên tục nhìn lên cây cầu chập chờn ánh đèn pha ô tô. Chuyện gì xảy ra nhỉ? Có lẽ cô cố tình bắt ông chờ để khiến ông hăng hái hơn. Có lẽ cô không đến được tối nay? Vừa lúc ông định đi về thì thấy bóng cô vội vã băng qua cầu.


Chợt nghĩ hay là cho cô một bài học, ông nấp sau một gốc cây chờ đến tận khi cô tới chỗ hẹn hò quen thuộc, ông mới nhẹ nhàng lại gần và đột ngột ôm gọn eo lưng thon thả của cô gái.


Arthur chợt rùng mình. Dường như cô đã tan ra thành hư vô, đúng lúc đó cô quay mặt về phía ông. Kinh khủng quá, kinh khủng không tài nào tả được. Thay vì gương mặt vui cười xinh đẹp, đôi mắt nhí nhảnh, đôi má hồng của Mabel, ông nhìn thấy gương mặt đã chết của vợ ông trắng bệch như phấn, đôi mắt đờ đẫn đầy tử khí đang đe dọa ông làm ông hoảng hốt sợ hãi. Ông nhảy bật trở lại, thét lên khiếp đảm.


Bóng ma chỉ một ngón tay cảnh cáo về phía ông rồi biến mất ngay trước mắt ông. Ông bỗng nhớ lại lời nguyền bên người chết của vợ và bỏ chạy thục mạng khỏi chỗ hẹn trên đôi chân run rẩy.



Lên đến chân cầu, chạy được quãng ngắn, ông thấy Mabel đang đi về phía mình. Nhưng đó có phải cô gái góa trẻ đẹp hay hồn ma kinh khủng nọ mặc quần áo của Mabel? Ông đợi trong nỗi sợ hãi, run lẩy bẩy, thở hổn hển sau cơn vận động quá sức không quen vừa qua, ông chưa bao giờ chạy nhanh như thế trong đời mình, và trong bóng tối nhập nhòa ông không dám chắc thật giả cho đến khi cô gái đến gần.

"Anh sốt ruột quá phải không anh yêu?". Cô cười nhẹ nhàng, hai tay ôm choàng lấy cổ ông hôn lấy hôn để.

Ông thở phào nhẹ cả người bởi cơ thể cô gái có hơi ấm và ngửi thấy mùi nước hoa huệ quen thuộc của Mabel. Arthur run rẩy gỡ tay cô gái ra, ông lại nhớ đến mùi mộ người chết và ngón tay cảnh cáo của bóng ma vợ cũ.

"Có chuyện gì thế anh Arthur? Người anh run bắn lên kia. Anh giận em đến muộn phải không? Hay cái gì đó nhảy chồm vào anh từ sau bụi rậm?".

Arthur cố lùi người ra xa và tránh né câu hỏi bằng cách tỏ vẻ khó chịu vì sự chậm trễ của cô gái. Ông hỏi việc gì đã khiến cô đến muộn.

"Em xin lỗi đã đến muộn, Arthur. Bà mẹ nuôi em tới thăm em nên em không thể bỏ bà ở lại được. Nhưng có gì đâu, giờ em ở đây rồi. Đến chỗ chúng ta vẫn ngồi đi rồi em sẽ kể cho".

Cử chỉ của cô đầy quyến rũ, cô âu yếm ông mà nếu như ngày thường hẳn đã làm máu trong người ông nóng lên rồi. Nhưng tối nay, ông run rẩy sợ hãi với ý nghĩ trở lại nơi đã gặp người vợ quá cố của ông vừa hiện về đe dọa. Ông đề nghị tối nay họ nên đi nghe hòa nhạc. Ông thích nơi công cộng vui vẻ, giải trí và nhất là vài giọt Scotch giúp ông quên đi cơn ác mộng vừa qua.

Nhưng Mabel khăng khăng từ chối đến bất cứ nơi công cộng nào với ông và khi ông nhất định không thay đổi ý kiến thì cô nói rằng ông không còn yêu cô nữa. "Nếu anh tới những nơi đó anh sẽ tìm được bọn đàn bà cũng chỉ chăm chăm tới đó để tìm bạn tình, Arthur Noakes ạ".

Arthur phân bua giải thích rằng ông vẫn yêu cô, nhưng Mabel mặc cảm và cố chấp, cảnh cáo nếu ông bỏ cô đi đến chỗ đó bây giờ cô sẽ không thèm gặp ông nữa, bởi như thế có nghĩa là tình yêu và sự âu yếm của cô không còn là nỗi khát khao và cần thiết đối với ông; thế thì quan hệ của họ nên chấm dứt từ đây.

Nhưng Arthur vẫn run lắm. Mabel tỏ ra nhỏ nhen, vụn vặt và ông không tin là cô sẽ từ chối gặp nhau lần sau nếu được đề nghị. Có một việc ông chắc chắn nhất, ông sẽ không bao giờ dùng địa chỉ trữ tình đó bên bờ sông để làm nơi hẹn hò nữa.

Arthur đến phòng hòa nhạc một mình và sau vài cốc rượu, trong không khí sôi động của âm nhạc, ông chỉ còn nghĩ sự việc vừa qua là sự tưởng tượng. Làm sao một người chết có thể hiện về như thế được?

Sáng hôm sau Arthur gặp Mabel đến cửa hàng nhưng lần này bên cạnh cô là một bạn trai mới và cô phớt lờ ông. Ô, thưa bà quả phụ trẻ, nếu cô làm như thế thì tôi cũng sớm tìm người khác, một người hấp dẫn hơn và không sợ bị nhìn thấy ở nơi công cộng như cô.

Sự lựa chọn tiếp theo của ông là một cô chồng còn sống nhưng ở trong hải quân, phải xa nhà quanh năm, tên cô ấy là Alice. Cô không đẹp nhưng dễ nhìn, có trái tim nồng nàn và cơ thể khêu gợi. Cô thường mời ông đến nhà chơi.

Alice nấu một bữa ngon, có cả bia và rượu gin. Cô còn mời ông hút xì gà, có lẽ của chồng cô, Arthur nghĩ thầm, tự tay châm cho ông hút rất ân cần. Ông ngã người xuống ghế, lòng tràn ngập cảm giác dễ chịu, khoan khoái. Alice ngồi bên ông, họ vuốt ve, âu yếm và hôn nhau. Lát sau cô đứng dậy.

"Hút nốt điếu xì gà của anh đi, còn em đi thay quần áo đây, Arthur". Mắt cô nhìn ông khêu gợi, mời mọc. "Lúc nào em gọi anh lên nhé".

"Em biết là anh nóng lòng mà", ông đáp lại, "đừng lâu quá nhé em yêu".

Dường như khoảng một hay hai phút sau, Alice quay xuống, quần áo vẫn mặc trên người, nhưng là bộ quần áo khác, xung quanh cô là luồng không khí lành lạnh ghê ghê. Ông đứng chồm dậy, điều xì gà rơi xuống thảm, không còn tâm trí đâu để thấy nó bắt lửa cháy âm ỉ.

Một nỗi sợ hãi ập đến, không phải Alice đang đứng trước mặt ông mà là hồn ma của Edith, khuôn mặt người chết trắng mốc nhìn ông lừ lừ. Mới vài phút trước đây ông còn đứng chỗ này lòng tràn ngập hạnh phúc và thèm khát, còn giờ đây hai chân ông chôn chặt xuống sàn, cứng người vì sợ, hai cánh tay khô khốc, xương xẩu và lạnh lẽo ôm lấy cổ ông, hai con mắt nguyền rủa ông, từ hai vành môi xám xịt phun ra luồng hơi thối của cơ thể người chết đang phân hủy.


Đúng lúc đó giọng nói nhẹ nhàng từ trên gác vọng xuống: "Anh lên được rồi đấy, Arthur yêu dấu". Bóng ma lại biến mất. Nhưng cảm giác hai cánh tay toàn xương vẫn đè trên cổ ông, mùi xì gà không át nổi mùi mộ và cơ thể người chết.

Ông bị kích động. Ông chạy bổ đi mặc bóng người mời gọi ông đã xuất hiện trên cầu thang. Alice hốt hoảng thấy ông lao vụt ra ngoài không còn kịp đóng cửa lại. Arthur chạy nhanh như bị ma đuổi sau lưng.

Cuộc tình ngắn ngủi với Alice chấm dứt ở đấy. Suốt cả tuần sau đó ông chỉ ở rịt trong nhà tự an ủi bằng rượu Scotch. Cửa hàng gặp khó khăn vì ông bỏ bê công việc. Arthur nhận thấy không thể tiếp tục như thế này được nữa. Ông quyết định đóng cửa hàng và chuyển lên London. Ở thành phố lớn đó, bóng ma Edith không còn ám ảnh được ông nữa và ông có thể bắt đầu cuộc sống mới. Công việc tiến hành thuận lợi khiến ông cảm thấy hạnh phúc và tinh thần thoải mái hơn.

Arthur có hai cô trợ lý và một cô tên là Mary Thompson nhanh chóng hấp dẫn ông. Chẳng bao lâu sau quan hệ của họ đi xa hơn quan hệ bè bạn.

Cũng có khi nỗi ám ảnh ngày xưa trở về đe dọa ông. Như cái hôm ông cùng Mary đi xem vở Vụ án mạng trong kho thóc màu đỏ. Đến cảnh người đàn ông rủ bạn gái vào kho thóc rồi giết hại cô ông giật nảy người; quyển sách đang cầm trên tay tuột rơi xuống sàn. Mary đứng cạnh thấy người ông run rẩy. Ông sợ hãi quay sang nhìn cô. Có phải Mary bằng xương bằng thịt không? Hay Edith trở về thay chỗ bạn tình mới của ông?

Ông nắm chặt bàn tay đang chìa ra, nó ấm và mềm mại. Ông cố gắng trấn tĩnh và an ủi Mary rằng mọi thứ đã ổn, có lẽ vừa rồi là do nhiễm lạnh và hơi mệt. Thế nhưng từ lúc đó ông không thể từ bỏ được ý nghĩ rằng hồn ma đáng ghét vợ ông đã theo ông lên London.

Vở kịch kết thúc, Mary khẩn khoản đòi đưa ông về nhà, trên đường cô ghé tiệm rượu mua thêm chai whisky.

"Anh cần một cốc rượu nóng và sữa", cô nói. "Anh phải uống hết em mới về".

Ngày thường Arthur hẳn đã vui vẻ chấp nhận, nhưng hôm nay ông sợ và tìm mọi cách xua đuổi cô.

"Anh hứa với em anh sẽ uống sữa nóng và whisky. Em không phải bận tâm quá vậy, em rất tốt với anh, Mary thân yêu".

Nói thế nhưng ông không từ chối mãi được. Arthur mở cửa cho Mary vào, không quên quay lại sau lưng nhìn xem có bóng nào không. Ông bật bếp ga đun sữa. Mary buồn cười khi thấy ông hôm nay làm gì cũng nhanh vội, thậm chí ông còn không thèm hôn cô suốt từ khi họ vào trong nhà; hiếm khi ông bỏ lỡ dịp nào chỉ có hai người với nhau.

Họ đang hôn nhau thì ông giật mìng khi nghe thấy tiếng đập cửa dưới gác. Mary cũng nghe thấy và nói có lẽ ông vẫn để mở cửa ngoài lúc vào nhà.

"Anh xuống khóa cửa lại đi", cô nói. Ông lưỡng lự.

Ông thấy ớn lạnh trong lòng. Chắc chắn ông đã khóa cửa cẩn thận lúc họ vào nhà nhưng làm sao đây khi ông không thể nói với Mary rằng ông sợ bóng tối và sẽ chết khiếp nếu ông gặp người đó dưới tầng một.

Ông vội vàng chạy xuống, mau mau chóng chóng cho xong việc. Cửa vẫn đóng, ông gạt thêm chiếc then cửa bằng mấy ngón tay run rẩy.

Thình lình ông ngửi thấy mùi xác chết, ông hoảng hốt quay lại, khiếp sợ vì biết trước sẽ nhìn thấy gì. Cô ấy đứng kia, đứng ngay giữa đường đi, chặn đường lên gác của ông. Mặt cô đã chuyển sang màu lục, hai gò má chảy rữa kinh tởm, môi bị gặm gần hết khiến hai hàm răng nhô cả ra ngoài. Lúc hai cánh tay chỉ còn xương đưa lên cổ ông buộc ông phải nhìn thẳng vào hai hốc mắt sâu hoắm không còn con con ngươi, sức chịu đựng của ông đã hết.

Đúng lúc đó Mary gọi ông trên gác, bóng ma biến mất để lại mình ông ớn lạnh đến tận chân tóc, người run rẩy đến mức làm cho các cơ thịt méo xệch đi, lộn mửa vì mùi người chết rữa vừa hít phải. Khi Mary nhìn ông cô cũng chết khiếp: người ông trắng bệch, run lẩy bẩy không ngớt.

Việc duy nhất ông ước ao bây giờ là phải rời xa cô gái này. Nhưng Mary quá sốt sắng, bắt ông phải đến ngồi bên lò sưởi và đưa cho ông sữa nóng cùng rượu whisky. "Chắc anh vừa trải qua một nỗi sợ hãi kinh khủng, Arthur yêu dấu, vì thế em nghĩ anh nên nằm nghỉ cả ngày mai cho khỏe. Bọn em có thể quản lý cửa hàng được, lúc nào rỗi em sẽ lên thăm anh ngay".

Lời đề nghị chân tình của Mary lại khiến Arthur cảnh giác. Edith đời nào chấp nhận chuyện đó! Bóng ma đó trở về dọa ông lần nữa thì ông chết mất. Thế thì chẳng còn cách nòa khác là Mary phải ra đi, nhưng nhất thời ông chưa biết nói với cô thế nào.

Cuối cùng Mary cũng ra về, ông lên giường nhưng giấc ngủ mệt mỏi thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi những cơn ác mộng hãi hùng. Người vợ quá cố cùng ngủ trên giường với ông, mùi xác chết không tan khỏi hệ khứu giác của ông. Hai cánh tay xương xẩu nặng nề vắt ngang ngực ông khiến ông thở nặng nhọc. Ông không tài nào thức dậy được dù cố bao nhiêu đi nữa. Một sức mạnh vô hình đè chặt lên ông không cho ông thoát. Ông vật lộn mãi với nó, cuối cùng thức dậy lúc nào không biết.

Sáng hôm sau Mary khóc sướt mướt khi ông viện đủ lý do để chấm dứt mối quan hệ nửa chừng của họ. Ông thấy thương cô gái nhưng có thể làm gì bây giờ. Edith là người thắng cuộc. Lời nguyền của cô ấy trước lúc chết đã trở thành sự thật. Ông không thoát đi đâu được.

Dạo này ông hay bỏ bê công việc ở cửa hàng, đến quán rược thường xuyên, về muộn, say mèm. Mary cảm thấy ái ngại. Cô gái tốt bụng thuê về một tay nhân viên trẻ, nhưng hắn tỏ ra không thích hợp. Arthur cũng không quan tâm. Hồn ma Edith không còn về dọa ông nữa nhưng sức khỏe Arthur yếu đi trông thấy. Ông ăn ít, uống nhiều.

Một buổi sáng Chủ nhật, ông đi lang thang rồi thế nào lại bước chân tới nhà thờ. Bóng người chẳng thấy đâu chỉ thấy bóng Edith. Một Edith trẻ tuổi như hồi họ mới cưới. Cô đề nghị ông đi theo ra nghĩa địa. Ông sốt sắng đi theo, bước chân xiêu xiêu vẹo vẹo đến bên mộ Edith.

Đứng bên cạnh ngôi mộ đá ẩm ướt. Edith dang rộng hai tay chờ đón ông và ông lao vào vòng tay ấy như đứa trẻ sà vào lòng mẹ. Hai cánh tay chết vừa khép lại thì bộ mặt Edith ông nhìn thấy lần cuối cùng hiện về vẫn hai gò má chảy rữa, hốc mắt rỗng sâu hoắm. Tim ông đập dữ dội, cổ họng tắc ngẽn không thở được. Giống như cơn ác mộng ông phải chịu đựng bao lâu nay, nhưng không phải giấc mơ, bởi ông cảm thấy rõ ràng những giọt nước mưa hay nước mắt ướt nhòa mặt ông.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác Arthur nằm ngang mộ vợ. Họ không nhận ra ông nếu không tìm thấy chiếc ví ở trong túi. Ông được chôn cất cẩn thận ngay cùng ngôi mộ của vợ. Bạn bè đều nghĩ ông muốn được bên vợ ở thế giới bên kia.

Mãi sau này nhiều người đồn ông hiện về tổ chức cuộc họp mặt nói rõ nguyên nhân cái chết năm xưa. Không ai dám chắc thực hư thế nào.





148 Trần Phú Huy 143
V? Ð?u Trang Go down
--------------------------Code begins-------------------------
 
<--Google adsense code here--><--Google adsense code here-->
--------------------------Code Ends-------------------------


V? Ð?u Trang
avatar
Xem lý lịch thành viên


Tổng số bài gửi : 63
Được cảm ơn : 0
Sinh nhật : 03/11/1994
Ngày tham gia : 19/05/2011
Tuổi : 23
Tổng số bài gửi : 63
Được cảm ơn : 0
Sinh nhật : 03/11/1994
Ngày tham gia : 19/05/2011
Tuổi : 23
Về Đầu TrangBài gửiTiêu đề: Wewe.....! Fri May 27, 2011 4:31 pm

Chia s?

Dung` post truye^n. ma dc. ko?
Tui ye^u tim lam'!
:suspect: :suspect: !



V? Ð?u Trang Go down
--------------------------Code begins-------------------------
 
<--Google adsense code here--><--Google adsense code here-->
--------------------------Code Ends-------------------------


V? Ð?u Trang
Sponsored content

Về Đầu TrangBài gửiTiêu đề: Re: Truyện ma ....

Chia s?




V? Ð?u Trang Go down
--------------------------Code begins-------------------------
 
<--Google adsense code here--><--Google adsense code here-->
--------------------------Code Ends-------------------------

Trang 1 trong tổng số 1 trang